TÔI CÓ CHỜ ĐÂU CÓ ĐỢI ĐÂU

*

*
*
*
*
*
*

HV139 - Xuân - bài bác thơ được không ít tín đồ lưu giữ của Chế Lan Viên

11 Tháng Tám 2019 11:37 SA LÂM HÀ ANH THƯ*
*

*

Không tất cả gì quá bất ngờ lúc xác định Chế Lan Viên (1920-1989) là một hiện tượng quái lạ bên trên thi bầy VN. Với Điêu tàn (1937), tập thơ đầu tay của ông Khi đơn vị thơ còn là 1 nam giới thiếu thốn niên 17 tuổi, ông đang mau chóng tỏa sáng một khả năng thơ “kỳ dị”, nhỏng thừa nhận xét của Hoài Thanh hao vào Thi nhân Việt Nam.

Bạn đang xem: Tôi có chờ đâu có đợi đâu

Điêu tàn của Chế Lan Viên sẽ làm nên một khí hóa học, nhan sắc thơ cùng tình điệu thẩm mỹ và làm đẹp lạ mắt, vướng lại một vết ấn đậm đường nét cạnh tranh pnhị trong lịch sử vẻ vang thi ca nước ta tân tiến. Hành trình thơ của Chế Lan Viên trải qua nhiều dịch chuyển, các bước ngoặt, cùng với đa số kiếm tìm kiếm, trăn uống trsinh sống khôn nguôi, khiến cho ông một dung mạo thơ tinh tế, tinh tế, thâm thúy, đậm màu suy tưởng triết lý sở hữu vẻ đẹp trí tuệ với sự đa dạng chủng loại, đa dạng và phong phú của thế giới nội trung ương sâu thoáy.

trong những bài thơ tốt, được rất nhiều bạn biết độc nhất vô nhị, hiểu trực thuộc những tốt nhất của Chế Lan Viên bắt buộc kể tới bài xích thơ Xuân trong Điêu tàn. Đó là một trong những bài bác thơ viết về mùa xuân với các phát minh kỳ lạ kỳ. Một mùa xuân bị chối hận bỏ, hững hờ, lãnh đạm. Một ngày xuân nhưng mà cả đất ttách với lòng người trĩu nặng trĩu, ưu bốn, bi ai bã:

“Tôi có chờ đâu gồm đợi đâu

Đem bỏ ra xuân mang đến gợi thêm sầu!

- Với tôi tất cả như vô nghĩa

Tất cả không ko kể nghĩa khổ đau”

(Xuân)

Cứ cho là đơn vị thơ của chúng ta vày một nỗi niềm nào đấy mà lại thờ ơ với ngày xuân, hờ hững với nhan sắc mùi hương tươi thắm của các đóa hoa xuân, phần nhiều chồi non lộc biếc xanh tươi; để chỉ mang lại cùng với phần đa dung nhan lá quà khô, mọi cánh tung tàn phai. Nhưng dòng ý tưởng phát minh tha thiết mong ước gom nhóp rất nhiều sắc đẹp lá tiến thưởng, đều cánh hoa tàn úa của mùa thu trước để “chắn nẻo xuân sang”, bỏ mặc quy phép tắc muôn thungơi nghỉ của khu đất ttách thì thiệt cần thiết gọi nổi con trai thiếu niên thi sĩ của chúng ta:

“Ai đâu quay trở lại ngày thu trước

Nhặt lấy mang lại tôi phần lớn lá vàng?

Với của hoa tươi muôn cánh rã,

Về phía trên đem chắn nẻo xuân sang!”

(Xuân)

Cái mong ước vào vô vọng của Chế Lan Viên “chắn nẻo xuân sang” tạo nên sức ám ảnh thâm thúy làm cho ta cứ đọng mãi nghĩ, ghi nhớ, trường đoản cú hỏi về việc phá cách của thơ ca. Quả thật là ko thuận tiện gì. Chỉ rất có thể là 1 trong những tài thơ phệ của Chế Lan Viên. Cái new, lạ, độc đáo và khác biệt của bài xích thơ Xuân là viết về ngày xuân nhằm căn năn bỏ ngày xuân. Vậy, sau cùng công ty thơ hy vọng gửi đến họ thông điệp gì?

“Có một fan nghèo do dự Tết

Mang lì chiếc áo độ thu tàn!

Có đứa tphải chăng thơ lừng khừng khóc

Vô tình đột lừng danh cười ran!”

(Xuân)

Lại là 1 sự phi lý, đúng ra, tưởng chừng phi lý. Nhưng lần này công ty thơ đang trailer cánh cửa trung khu hồn: “Có một tín đồ nghèo đo đắn Tết/ Mang lì chiếc áo độ thu tàn!”. Câu thơ đã không còn cực kỳ thực, đã tiếp cận con fan trong cuộc nhân sinh. Nghèo. Không biết Tết. Đói cơm trắng, thiếu hụt áo… Là mẩu chuyện thừa đỗi thường xuyên tình của quần chúng. # ta, giang sơn ta thời trực thuộc Pháp trong năm vào đầu thế kỷ 20, “cả dân tộc bản địa nghèo đói trong rơm rạ” (C.L.V). Và Đấng mày râu thiếu hụt niên thi sĩ của họ là 1 chứng nhân. Hai câu thơ nối tiếp: “Có đứa ttốt thơ ngần ngừ khóc/ Vô tình bỗng nhiên nổi tiếng cười cợt ran!” sẽ thừa ra phía bên ngoài lằn rỡ ràng của siêu thực - hiện thực, hữu lý - phi lý, vươn đến trung bình cao của việc nâng tầm nghệ thuật và thẩm mỹ, gieo một xúc cảm thẩm mỹ và làm đẹp tua người khó khăn tả nhỏng hiểu Liêu trai chí dị của Bồ Tùng Linc dưới ánh đèn dầu leo heo giữa đêm mưa. Sao lại có thể như vậy được? Bi kịch kiếp fan thì thiên hình vạn trạng, cơ mà một đứa ttốt thơ nhưng mà lần khần khóc, nhưng mà “vô tình chợt danh tiếng cười ran” một giải pháp phi nhân tính thì thật là xịn khiếp! Chế Lan Viên đang đẩy thảm kịch của kiếp nhân sinch mang đến tột cùng, va cho ngưỡng của phi lý, nghịch lý chỉ với hình hình họa của một đứa ttốt do dự khóc… choàng lên nỗi nhức nhân nuốm bao gồm sức ám ảnh nghệ thuật sâu đậm.

Đến phía trên, vào một chừng mực nào kia, họ sẽ có thể phát âm do sao Đấng mày râu thiếu niên thi sĩ Chế Lan Viên lại viết về ngày xuân với cùng một tâm trạng bi hùng thảm kì cục, trọng tâm ngày xuân nhưng lại muốn trnghỉ ngơi về “mùa thu trước”, mặc dù chỉ nhằm “nhặt rước cho tôi số đông lá vàng”, cùng “cùng với của hoa tươi, muôn cánh rã”. Nhà thơ sẽ rất thật cùng với lòng bản thân. Cũng nhỏng đa số những công ty thơ đương thời, Chế Lan Viên gồm một vai trung phong hồn nhiều sầu đa cảm, bi tráng nhân chũm minh mông, chú ý đâu cũng thấy bất công, nghịch chình họa, nghèo đói khốn cùng trong thời tổ quốc bị ngoại bang đô hộ. Với một trọng điểm trạng buồn bực, thuyệt vọng, không lối thoát, Chế Lan Viên đam mê hợp với ngày thu cùng với hồ hết gam màu u ám và đen tối, tàn pnhì nhỏng một sự “đồng căn bệnh tương lân”. Và như vậy, bên thơ thốt lên:

“Chao ôi! Mong nhớ! Ôi muốn nhớ!

Một cánh chyên thu lạc cuối ngàn”

(Xuân)

Thế đấy! Bài thơ Xuân bất hủ của Chế Lan Viên đã làm được sánh lại bằng rất nhiều thán từ bỏ, rời rợi nỗi niềm mong muốn ghi nhớ mùa thu cơ mà không nhắc gì cho mùa xuân sẽ hiện lên.

Xem thêm: Đề Thi Vào 10 Hà Nội 2016 Hà Nội, Đáp Án Đề Thi Môn Toán Vào 10 Năm 2016 Hà Nội

_____

* Sinc viên khoa Ngữ văn trường Đại học Sư phạm TP..HCM

________________________________________________

Anh (VIỄN PHƯƠNG)

Kính khuyến mãi ngay anh Chế Lan Viên nhân 100 ngày anh ra đi

Hiu quạnh vắng trùm lên Viên Tĩnh Viên

“Cỏ tàn mang đến huyết lại chồi lên”

Anh đi lấp lánh lung linh tối trần thế

Thơm ngào ngạt tro xương rải mái tthánh thiện.

Tôi nhớ thương anh cho trọn đời

Như chiếc sông Cửu đổ về xuôi

Nhỏng thương thơm Bảy Núi quê tôi vậy

Sừng sững hiên ngang giữa đất ttránh.

Bão tố cuốn lên, biển cả sóng xao

Trăng chìm đáy nước ánh nghiêng chao

Tôi, nhỏ chyên nhỏ say trời rộng

Mê mải vầng trăng đỉnh núi cao.

Tháng 9-1989

________________________

Tiến cho tới lưu niệm 100 năm ngày sinc của phòng thơ Chế Lan Viên (1989-2019), tại xóm An Xuân, buôn bản Cam An, huyện Cam Lộ, tỉnh giấc Quảng Trị - quê nhà ông - đã triển khai sản xuất Nhà lưu giữ niệm đơn vị thơ Chế Lan Viên cùng với kinh phí hơn 3,6 tỉ đồng, trên khu đất rộng lớn rộng 1.700m2. Quảng Trị là 1 thức giấc nghèo, khiếp qua chiến tranh khốc liệt, nhưng tấm lòng tưởng nhớ của tỉnh so với một công ty thơ bự, một công ty văn hóa tiêu biểu vượt trội thiệt đáng quý. Tỉnh đang lôi kéo sự góp sức rất nhiều kỷ thiết bị về Chế Lan Viên nhằm cung cấp vào bên lưu giữ niệm.